Sau gần 10 năm học và làm tại Hàn, mình không biết nên tiếp tục ở lại hay trở về
Nhìn lại thì đã thấm thoát 9 năm rưỡi, từ ngày mình bắt đầu đặt chân qua Hàn học tiếng.
Đôi lúc ngồi nghĩ lại, mình tự hỏi gần 10 năm qua đã sống như thế nào, đã đi được bao xa trên con đường mà ngày đó mình lựa chọn.
Những ai sang Hàn vào khoảng năm 2016 chắc sẽ hiểu.
Thời điểm đó, thông tin không nhiều như bây giờ. Không có TikTok, không có quá nhiều hội nhóm FB chia sẻ kinh nghiệm. Hầu hết mọi thứ đều được học từ những anh chị đi trước.
Công việc làm thêm đầu tiên của mình cũng là nhờ một chị quen biết cùng trương tiếng giới thiệu. Chị vừa làm cùng, vừa chỉ dẫn từng chút một. Tiếng Hàn khi ấy còn bập bẹ, nhưng có lẽ tuổi trẻ đúng là chẳng biết sợ là gì. Không biết thì học, chưa làm được thì cố làm cho được, cũng chẳng ngại khó khăn.
Cứ thế vừa học vừa làm, mình hoàn thành hai năm học tiếng.
Sau đó là quãng thời gian tự tìm hiểu thông tin, chuẩn bị hồ sơ để lên chuyên ngành.
Rồi Covid bất ngờ ập đến.
Quãng đời sinh viên mà mình từng tưởng tượng bỗng khác đi rất nhiều. Gần hơn hai năm của học đại học chủ yếu gắn với màn hình máy tính. Không có nhiều hoạt động, không có những trải nghiệm sôi nổi như mình vẫn nghĩ trước đó. Công việc làm thêm lúc ấy cũng chỉ đủ để trang trải chi phí sinh hoạt. Thời gian cứ thế trôi qua giữa việc học, đi làm và tham gia một vài hoạt động tình nguyện để tích lũy thêm trải nghiệm.
Ngày tốt nghiệp đại học, mình cũng giống như bao bạn trẻ khác.
Mình mơ về một công việc ổn định.
May mắn mỉm cười khi chỉ một tháng sau tốt nghiệp, mình tìm được công việc văn phòng đầu tiên.
Nhưng mọi thứ không diễn ra như mong đợi.
Môi trường văn phòng hoàn toàn khác với những công việc làm thêm mà mình từng quen. Mình gặp khó khăn trong việc thích nghi, từ cách làm việc cho đến giao tiếp với đồng nghiệp. Cuối cùng, mình quyết định nghỉ việc trước khi kết thúc thời gian thử việc.
Có lẽ đó là một trong những quyết định khiến mình tiếc nuối nhất suốt một thời gian dài.
Sau đó, mình tiếp tục thử sức ở một công ty khác, lần này cũng nhờ người quen giới thiệu.
Mình đã nghĩ mọi chuyện sẽ ổn hơn.
Nhưng chỉ vài tháng sau, công việc lại phải dừng lại vì công ty không đủ điều kiện hỗ trợ chuyển đổi visa.
Mình quay trở lại với những công việc chân tay trong suốt hai năm mang visa D-10.
Bây giờ nhìn lại, mình nhận ra công việc nào cũng vậy.
Những ngày đầu tiên luôn khó khăn.
Ai cũng cần thời gian để làm quen với công việc, với môi trường mới và cả những con người mới.
Nhưng ở thời điểm đó, mình không nghĩ được nhiều như vậy.
Rồ giai đoạn trong và sau Covid, khi số lượng du học sinh và lao động Việt Nam tại Hàn tăng lên rất nhanh. Sự cạnh tranh ngày càng lớn khiến mình nhiều lần tự trách bản thân.
“Giá như ngày đó cố gắng thêm một chút.”
“Giá như mình kiên trì hơn với công việc văn phòng.”
Những suy nghĩ ấy đã theo mình rất lâu.
Nhưng càng trưởng thành, mình càng hiểu rằng mỗi quyết định ở một thời điểm đều là kết quả của rất nhiều đêm suy nghĩ và cân nhắc.
Có thể chưa phải lựa chọn hoàn hảo.
Có thể vẫn còn tiếc nuối.
Nhưng đó là lựa chọn mà lúc ấy mình cho là phù hợp nhất.
Rồi một câu hỏi khác xuất hiện.
Hay là về Việt Nam?
Mỗi lần cảm thấy tương lai ở Hàn trở nên mơ hồ, mình lại nghĩ đến điều đó.
Khi visa D-10 sắp kết thúc, mình buộc phải đưa ra một quyết định rõ ràng hơn.
Ở lại hay trở về?
Cuối cùng, mình chọn ở lại.
Mình tiếp tục học cao học với visa D-2.
Đến nay đã hoàn thành học kỳ thứ ba và chỉ còn một học kỳ nữa là tốt nghiệp.
Nhưng trớ trêu thay, chính vào thời điểm này, câu hỏi đó vẫn thúc mình đưa ra đáp án.
Ở hay về?
Kinh nghiệm làm việc chuyên môn của mình vẫn chưa nhiều.
Kinh tế cũng chưa thực sự dư giả.
Một phần trong mình vẫn muốn thử thêm một lần nữa.
Muốn tìm được một công việc văn phòng phù hợp.
Muốn biết bản thân có thể đi được đến đâu.
Muốn chứng minh rằng những năm tháng cố gắng ở Hàn không chỉ đổi lại bằng một tấm bằng tốt nghiệp.
Nhưng thật sự…
Con đường đó không hề dễ.
Có những ngày mình cảm thấy đã đi gần 10 năm nhưng vẫn đang đứng giữa một ngã tư.
Tiếp tục ở lại hay trở về?
Có lẽ rất nhiều người Việt đang sống tại Hàn cũng từng trải qua cảm giác như vậy.
Khi quê hương luôn ở trong tim, nhưng cuộc sống hiện tại lại ở một nơi khác.
Ở lại có những nỗi lo riêng.
Trở về cũng có những trăn trở riêng.
Và rồi chúng ta cứ mãi đứng giữa hai chữ:
“Ở” và “Về”.
Đến tận bây giờ, mình vẫn chưa có câu trả lời.
Bình luận 0