Nhà xác.

Tôi làm công việc bảo vệ ca đêm tại một bệnh viện cũ ở vùng ngoại ô. Bệnh viện này nổi tiếng đã lâu, nhưng phần nhà xác thì nằm dưới tầng hầm sâu, lạnh lẽo và tăm tối. Mặc cho những lời đồn đại ma quái, tôi vẫn nghĩ:
"Toàn chuyện hù dọa người mới thôi."
Đêm đầu tiên nhận ca, vào khoảng 2 giờ sáng, khi đang đi tuần tra qua khu nhà xác, tôi bỗng phát hiện cánh cửa phòng lạnh số 4 mở hé. Tôi nhớ rất rõ, lúc giao ca, mọi thứ đều được khóa cẩn thận. Nghĩ rằng ai đó quên khóa kỹ, tôi bước lại gần. Khi tay vừa chạm vào cánh cửa lạnh buốt, phía sau tôi vang lên một tiếng két... rất khẽ, như tiếng cửa sắt cũ rít lên.
Tôi giật mình ngoái đầu lại — hành lang tối om, ánh đèn neon lập lòe, không một bóng người.
Cố nén nỗi bất an, tôi quay lại và đẩy cửa phòng lạnh vào. Nhưng vừa xoay người, tôi nghe thấy tiếng gõ cộc cộc cộc vang lên từ bên trong phòng lạnh số 4.
Ban đầu tiếng gõ rất nhỏ, rồi càng lúc càng mạnh, như có ai đó đang cố gắng đập vào cánh cửa từ bên trong. Tim tôi đập thình thịch. Tôi nghĩ:
"Có lẽ chỉ là chuột hay thứ gì đó..."
Vì vậy, tôi lấy hết can đảm, hé cửa nhìn vào. Bên trong, những chiếc túi đựng xác người xếp hàng ngay ngắn. Không có gì động đậy. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm một mình rồi đóng cửa lại, khóa chặt hơn. Nhưng khi vừa quay lưng bước đi, một giọng thì thầm sát bên tai tôi vang lên, lạnh buốt:
"Đừng đóng cửa... tôi lạnh..."
Tôi chết lặng. Cổ họng nghẹn ứ, da gà nổi khắp người. Tôi quay phắt lại, nhưng phía sau vẫn là hành lang dài vắng lặng. Lúc này, tôi mới nhận ra hơi thở mình bốc thành từng làn khói trắng — dù trời không hề lạnh đến vậy. Tôi cảm thấy rất rõ ràng: có ai đó đứng ngay sau mình, rất gần. Không dám quay đầu lại thêm lần nào nữa, tôi cắm đầu chạy một mạch về phòng bảo vệ. Toàn thân tôi run rẩy, tim đập như muốn nổ tung. Sáng hôm sau, tôi không nói một lời, lặng lẽ nộp đơn xin nghỉ việc. Tôi biết, mình không bao giờ muốn quay lại cái nơi đó nữa. Sau này, tôi nghe những người cũ kể lại:
Phòng lạnh số 4 từng giữ thi thể một cô gái trẻ chết vì tai nạn. Gia đình cô ấy vì xa xôi, mãi không đến nhận xác, để cô lạnh lẽo cô đơn suốt nhiều ngày trong tầng hầm tối. Người ta đồn rằng linh hồn cô vẫn chưa siêu thoát. Cô vẫn lang thang trong bóng tối nhà xác, vẫn thì thầm với những ai vô tình bước ngang qua:
"Tôi lạnh... Đừng bỏ tôi một mình..."
Bình luận 0
Tám chuyện
Vì sao ngày càng nhiều người Hàn rời Seoul? Làn sóng dịch chuyển dân cư tăng mạnh năm 2026
Những biệt danh độc đáo theo vùng miền dành cho các thùng đựng quần áo cũ ở Hàn Quốc.
Các ứng dụng đang thịnh hành trong giới trẻ Gen Z Hàn Quốc hiện nay
Ám ảnh mùa Xuân ở Hàn của mình gói gọn trong hai từ "phấn hoa"
Sinh viên Hàn rủ nhau ghé chùa ăn cơm miễn phí để cầm cự giữa cơn bão giá cả leo thang
Từ Bản Đồ Quán Rẻ Đến App "Đặt Đồ Ăn Ảo" Để Giải Cơn Thèm Ở Hàn Quốc
“Đừng bỏ bữa sáng” Người đàn ông phát bánh miễn phí cho học sinh suốt 6 năm gây xúc động tại Hàn Quốc
BẢN ĐỒ ĂN MÀY “거지맵” Ở HÀN QUỐC LÀ GÌ? Nguồn gốc, cách dùng và nền tảng phổ biến
Vụ đâ/,m ng rồi bỏ chạy sao rồi mọi người
Vì sao Hàn Quốc sạch đến vậy: “K vệ sinh” gây bất ngờ toàn cầu, trở thành chuẩn mực mới
Bức tranh "cô bé đầu to" phá kỷ lục đấu giá tại Seoul, lần đầu cán mốc 17,7 tỷ won
Ảnh hưởng của chủ nghĩa vật chất ở Hàn Quốc: Khi giá trị con người bị đo bằng vật chất
Hoa mơ, vẻ đẹp e ấp báo hiệu mùa xuân Hàn Quốc đang đến gần
Vì sao đũa inox dẹt của Hàn Quốc khiến nhiều du khách “khó dùng”? Góc nhìn thú vị từ người nước ngoài
Hàn Quốc không màu hồng, và mình cũng đang cạn dần những giấc mơ