Lao động nhập cư không dám lên tiếng vì vòng kim cô mang tên visa Hàn Quốc
Giữa mùa hè ngột ngạt tại Hàn Quốc, nhiều lao động nhập cư vẫn phải làm việc đến kiệt sức trong các nông trại không phải vì họ không biết nóng, mà vì họ không dám lên tiếng. Hệ thống visa phụ thuộc chủ hay còn gọi là chế độ cấp phép lao động (고용허가제) đang trở thành rào cản khiến họ im lặng trước cả những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.

Càng hợp pháp, càng bị kiểm soát
Tại thành phố Pocheon (포천), giữa cái nóng như thiêu, những người lao động nước ngoài vẫn cúi mình làm việc suốt từ sáng tới tối. Họ không dám phản đối điều kiện làm việc kể cả khi có dấu hiệu bóc lột hay xâm phạm nhân quyền vì sợ mất việc, mất visa, mất tất cả.
“Dù có làm việc trong môi trường tồi tệ đến mức nào, họ cũng không dám kháng cự. Đó là vì chế độ 고용허가제,” ông Kim Dal-seong, đại diện Trung tâm Hỗ trợ Lao động nhập cư Pocheon, nói trong buổi phỏng vấn với Hankyoreh ngày 6/8.

Theo quy định hiện tại, người lao động nước ngoài thuộc diện E-9 (lao động phổ thông) chỉ được làm việc trong doanh nghiệp đã chỉ định trước, suốt 3 năm.
Việc chuyển chỗ làm hoặc gia hạn hợp đồng cần phải có sự chấp thuận từ chủ doanh nghiệp, biến người sử dụng lao động thành kẻ nắm toàn quyền sinh sát. Đây chính là lý do khiến người lao động không thể cất lên tiếng nói dù bị đối xử bất công.
Sống chui lại… thoải mái hơn?
Không ít người nhập cư đang chọn cách “ở lại bất hợp pháp” thay vì tiếp tục chịu đựng trong khung visa hiện tại. Anh Bishnu (tên giả, 43 tuổi) một người Nepal từng làm việc hợp pháp tại nông trại chia sẻ rằng từ khi trở thành lao động không giấy tờ, cuộc sống của anh thoải mái hơn: “Trước kia, tôi phải làm đến 9–10 giờ tối. Còn bây giờ, tôi được nghỉ lúc 7 giờ và cảm thấy tự do hơn.”

Nghịch lý này đặt ra câu hỏi nghiêm túc về cơ chế hiện tại: Phải chăng hệ thống visa hợp pháp đang gián tiếp tạo điều kiện cho việc bóc lột và tước quyền của người lao động? Các tổ chức hỗ trợ lao động yêu cầu chính phủ Hàn Quốc cần cải cách sâu rộng hơn không chỉ dừng lại ở các biện pháp nửa vời.
Đặc biệt, họ kêu gọi giới hạn quyền kéo dài visa của chủ doanh nghiệp, và ít nhất cần cho phép người lao động tự do chuyển chỗ làm trong các ngành mà người Hàn từ chối.
Ông Kim Dal-seong kết luận: “Chừng nào 고용허가제 còn giữ nguyên như hiện nay, thì ngay cả giữa cái nóng chết người, người lao động cũng không dám nói một lời.”
Bình luận 0
Văn hóa
Giới siêu giàu Hàn Quốc: Vì sao các ông trùm Chaebol chỉ chọn sống ở 2 quận này?
Khách du lịch đổ xô đến Hàn Quốc làm đẹp trước giờ G xóa bỏ ưu đãi thuế
Khi đồ hiệu 'thất sủng' tại Hàn Quốc: Du khách thà mua hồng sâm và bút bi còn hơn sắm túi Hermès?
Hàn Quốc có nên cấm mạng xã hội với thanh thiếu niên như Úc?
File ghi âm gây tranh cãi liên quan Kim Soo-hyun có bị can thiệp AI? Cơ quan pháp y nói gì?
ChatGPT, Claude, Gemini kiếm tiền thế nào khi đa số người dùng dùng miễn phí?
Câu chuyện đằng sau bức ảnh Tổng thống Lee Jae-myung được Time vinh danh trong 100 ảnh của năm
Con đường tái hợp của BTS có nguy cơ bị trì hoãn vô thời hạn?
K-pop, K-drama, Webtoon và cách chúng phản ánh đời sống Hàn Quốc
Văn hóa cộng đồng trực tuyến 커뮤니티 문화 của người Hàn và sức ảnh hưởng đến đời sống
Bạn có biết một món mà vua chúa Joseon cũng mê mẩn không? Không phải nhân sâm. Không phải yến.
Khi màu phông nền ảnh thẻ trở thành một nét văn hoá: Câu chuyện thú vị từ Hàn Quốc
Sông Hàn 한강 – Dòng sông của ánh sáng, ký ức và những khoảnh khắc lặng lẽ
Hội chứng "Gây hấn thụ động" và hệ lụy dưới bề mặt văn hóa công sở Hàn Quốc.
Vì sao cảnh giường chiếu trong phim truyền hình Hàn Quốc luôn bị tiết chế tối đa?